Andrea Pirlo - Tôi tư duy là tôi chơi bóng


Andrea Pirlo-Tôi tư duy là tôi chơi bóng: một cuốn tự truyện chân thật và sâu sắc nhất về anh ấy và của anh ấy! chắc chắn rồi, bởi anh là người thực hiện nó. Hãy đọc “Tôi tư duy là tôi chơi bóng” để hiểu hơn về Pirlo De Vinci...

Penso Quidi Gioco - Tôi tư duy là tôi chơi bóng là tên tự truyện đầu tiên của Andrea Pirlo do nhà báo Alessandro Alciato chấp bút, dịch giả Nguyễn An Nguyên chuyển ngữ.
Các tifosi (các cổ động viên trong làng bóng Italy) luôn tự hào về Andrea Pirlo, giống như từng tự hào về Roberto Baggio, Paolo Maldini, Del Piero hay Totti, Nesta…Những cái tên này đều là những huyền thoại đẹp mê ảo, không chỉ ở những pha bóng, lối đá nghệ thuật, mà còn ở ngoại hình lãng mạn đầy chất thơ. Đó là một phong cách chỉ có ở người Italy, các danh thủ của Italy. Huấn luyện viên Tabarez khi đẩy Roberto Baggio từ Milan sang Bologna đã nói: “Trong bóng đá hiện đại làm gì có chỗ cho những nhà thơ”.

Andrea Pirlo với đôi mắt buồn, và những đường chuyền cong như cành cọ, mái tóc dài không thẳng nếpi càng mang đúng chất thơ mộng đó. Nhưng trong cuốn Tôi tư duy, là tôi chơi bóng, Pirlo thể hiện bản thân là một nhân vật kiêu hãnh ngầm, nếu không nói là ngạo mạn. Anh tự quan sát và nhận định rằng mình có tài năng thiên phú trên sân cỏ.
Hơn hai lần, Pirlo công khai ý định rời AC Milan khi được Barcelona và Real Madrid mời gọi. Del Piero, Buffon và trong quá khứ là Baresi, là những người Italy nổi tiếng với việc xuống hạng cùng đội bóng. Nhưng với Pirlo thì không có chuyện ấy: "Tôi không bao giờ xuống hạng Serie B. Nếu tôi phải đi, tôi sẽ không cảm thấy như một kẻ phản bội. Không đời nào tôi phải trả giá cho tội lỗi của người khác. Bạn làm vỡ thứ gì đó, bạn phải trả tiền". Dù lạnh lùng, thực dụng, anh từng rơi nước mắt ngày rời Milan vào năm 2011.
Khán giả biết về Pirlo nhiều hơn qua cú sút panenka vào lưới Joe Hart trong trận tứ kết ở Euro 2012. Sự lãng mạn, tinh tế trong cú sút ấy khiến mọi người vẽ lên các câu chuyện huyền thoại quanh cú sút này. Nhưng trong tự truyện, Pirlo chỉ nói đơn giản: "Tôi chọn đá panenka chỉ thuần túy do tính toán. Vào khoảnh khắc đó, đấy là việc ít nguy hiểm nhất".
Cuốn sách không chỉ thể hiện tư duy của Pirlo trong bóng đá mà còn là những chiêm nghiệm về cuộc sống của anh. Trong lời mở đầu của chương 10, danh thủ tự sự: "Khi bạn thua, bạn ngẫm nghĩ. Khi bạn thắng, uống cho đã mới là ưu tiên hàng đầu".  Và lời anh tự dặn dò bản thân cũng là là lời nhắn gửi đầy ý nghĩa đến mọi người: "Sống để tự hào về từng giây từng phút trong quá khứ của mình".
Sách hài hòa giữa chất tự sự và nét hài hước. Pirlo đặt tên cho phó chủ tịch Galliani là “Ngài bút bi”, chỉ vì đã tặng cho anh cái bút để làm quà chia tay Milan. Cách anh dùng các ẩn dụ về những nhân vật và sự kiện cũng cho thấy iểu biết rộng của cầu thủ này ở các lĩnh vực ngoài sân cỏ.
Bạch Tiên
+